yoko' diary
by
on 16-08-2010 at 10:52 PM (250 Xem)
tháng 6/2010
Em không nhớ chính xác mình đã gặp nhau khi nào. Chỉ biết rằng những ngày đầu tình cờ gặp mặt, em không hề có ấn tượng về anh, còn đối với anh, em là một con bé nhìêu chuyện, miệng lúc nào cũng bi ba bi bô, hễ cứ gặp em là anh tránh xa đi mấy chục mét.
Rồi tự nhiên vào một bữa tối, anh tỏ tình với em. Cách tỏ tình của anh cũng không giống như những người khác, không giống như những gì mà em được biết trong phim ảnh. Anh nói anh đang thích một người, mà không bíêt cách tỏ tình sao hết, nên nhờ em giúp đỡ. Tự nhiên nghe anh nói vậy, em buồn lắm, tại em đã thích anh rồi mà. Nhưng khi nghe anh nói những đặc điểm của cô gái đó giống với em, em cảm thấy vui lắm, mặc dù khống biết chắc người đó có phải là em không nữa, nên em cứ giả bộ ngây thơ vô số tội, coi như mình không biết gì hết. Rồi giây phút mà em mong đợi cũng đến .Anh nói anh thích em, rùi tự nhiên chạy về phòng mất tiêu, bỏ lai em một mình đứng đó suy nghĩ. Lần đầu tiên em được người khác tỏ tình, lại tỏ tình theo cách độc đáo vậy nũa chứ, nên em vui lắm, cả dêm ko ngủ được lun. Em suy nghĩ rất nhiều về điều này và cuối cùng cũng đã đồng ý. Cho người ta một cơ hội cũng như cho mình một cơ hội mà, đằng này em lại thích anh nữa chứ, ngu gì không cho. Từ lúc quen nhau, lúc nào em cũng chọc anh, đúng là ghét của nào trời trao của đó.
Em thích nhất nỗi lần được anh gọi là bé Ngốc, Qủy nhỏ nghe đáng yêu sao đó,thích được anh vuốt tóc, thích được anh nhéo lỗ mũi nữa chứ. Không bíêt là từ đây về sau, em có còn được nghe anh gọi những tiếng thân thương như vậy không nữa.
Cách đó vài ngày, đã có người nói với em, rằng coi chừng em bị anh lừa dối. Phải chi đó là một người con gái thì em nghĩ rằng họ đang ghen tị với hạnh phúc của em. Bởi vì em chỉ là một cô gái bình thường, nhà giàu thì không có, học giỏi cũng không, xinh đẹp thì lại càng không. Vậy mà anh, một chàng trai cao ráo, mặt mày sáng sủa, học giỏi, là cán bộ trong lớp, nhà giàu nữa chứ, lại thích em , giống hệt như trong chuyện cổ tích hay những bộ phim Hàn Quốc mà em thích xem và thường mơ mình trở thành nhân vật chính. Còn đằng này, người nói với em chuyện này là người bạn thân của anh, đã từng ở chung với anh, là một người hết sức thẳng thắn và hết mực tốt bụng với bạn bè, Anh có biết là lúc đó em đã đau khổ biết chừng nào không, chưa bao giờ em bị sốc đến như vậy. Em đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện đó, em không muốn bị ai lừa dối hết, nhất là anh, mối tình đầu của em. Không phải là em không tin anh, mà em không tin vào ngay chính bản thân mình.
Từ ngày quen anh, em phát hiện ra mình có rất nhiều thay đổi, suy nghĩ nhiều hơn, . Anh nói chưa có chuyện gì lừa em, nhưng em biết anh đã nói dối em rất nhìu lần. Em buồn lắm chứ, nhưng em nghỉ anh chỉ muốn làm em vui nên không nói gì. Giờ lại thêm chuyện này nữa làm sao em có thể chịu nổi. Tự nhiên lúc đó em giận anh ghê gớm nhưng khi biết được anh vì đi tìm em mà bị té xe thì em lại cảm động và bỏ qua mọi chuyện. Đúng là con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt mà. Huống chi em lại lạ một con bé hay động lòng, hay mít ướt nữa chứ. Em đã từng khóc trước mặt anh rất nhiều lần. Em rất thích được anh ôm em, an ủi em, nhưng em biết từ giờ trở đi, niềm hạnh phúc đó sẽ không còn nữa bởi vì bây giờ em đã thực sự mất anh.
Em lại được biết thêm quá nhiều sự thật về anh, thì ra anh không chỉ giấu em, nói dối em về chuyện tình cảm, mà còn nói dối em cả về chuyện gia đình. Em biết bọn con trai các anh hay sỉ diện, nên hay dùng chiêu này để kua gái. Chắc anh nghĩ em là đứa con gái tham tiền , tham giàu nên mới lừa gạt em như vậy. Anh có biết là khi nghe tin này em sock lắm không, sock hơn cả lần trước. Có lẽ chưa bao giờ em bị sock dến như vậy. Đúng rồi, ai kêu em là đứa con gái dễ dụ, dễ dãi chi. Vậy mà em vẫn tha thứ cho anh, vẫn cho anh cơ hội để anh nói ra nhưng anh không làm như thế, vẫn tiếp tục dối gạt em, em ghét nhất là bị người khác lừa dối mình, nhất là chuyện tình cảm nhưng không hiểu sao lần này em lại bỏ qua cho anh dễ dàng đến như vậy.Có lẽ anh không biết, tại vì em đã yêu anh mất rồi. Trước mặt mọi người, em cứ giả vờ tỏ ra cứng rắn, nói là không thích anh, nhưng mà hình như em đã yêu anh mất rồi. Từ khi quen anh đến giờ, lúc nào em cũng phải suy nghĩ, nghĩ làm sao cho anh được vui, làm sao cho anh yêu em thật lòng, nhưng tất cả những điều đó dường như không có tác dụng với anh.
Điều em muốn biết bây giờ là anh có thật sự yêu em không, để em không phải hối tiếc về nụ hôn đầu tiên, về những giọt nước mắt mà em đã rơi vì anh. Nhưng có lẽ điều đó đã không còn quan trọng vì khi ngồi viết lên những cảm giác của mình, em biết em đã mất anh, em phải tìm cách để quên thật mau, nhanh chóng ổn định lại tâm trạng, tình cảm cũa mình để tập trung cho việc học, em sắp thi rồi mà, chứ cứ tình trạng như vậy hoài chắc em khỏi ra trường luôn quá.
Dường như anh chưa bao giờ cảm nhận được suy nghĩ của em. Ừ, mà cũng đúng, anh có yêu em đâu mà cảm nhận được chứ. Chỉ có em là yêu anh, chỉ có em là yêu đơn phương thui à. Vậy mà sao lúc trước anh tỏ tình với em chi, cho em mơ mộng, con gái mà, ai lại không động lòng trước những lời anh nói chứ. Bây giờ thì em đã hiểu đó tất cả chỉ là lời nói dối, không một lời nói thật nào cả, tất cả là tại em hết, em không trách anh đâu, tất cả là tại em quá ngây thơ
NGÀY 2/6/2010
Sao tự nhiên mấy bữa nay em lại nhớ anh đến thế không biết nữa. Hay là em đã yêu anh thật rồi ta?
Chắc chắn rồi, đây là lần đầu tiêm em biết rung động trước người khác mà. Tự nhiên em cảm thấy nhớ anh nhiều lắm, nỗi nhớ không biết diễn tả sao nữa. Mặc dù là biết thời gian qua, tình cảm mà anh dành cho em chỉ là lừa dối nhưng không hiểu sao em lại yêu anh đến thế, em hình như lúc nào cũng cho anh một cơ hội để quay về bên em. Anh không biết đâu, cứ mỗi lầm em có tin nhắn hay diện thoại thì em đều mong đó là cũa anh, để rồi lại thất vọng. Vậy là tụi mình đã chia tay được 3 ngày rồi, anh không thèm điện thoại, cũng không nhắn tin cho em gì hết, anh có biết là em buồn lắm không. Hi vọng chờ đợi để rồi lại thất vọng.
NGÀY 6/10/2010
. Tim em giờ như đang có ai đó bóp nát. Thì ra đối với anh, tình yêu chỉ là một trò đùa giỡn, con gái bọn em chỉ là một món hàng nào đó cho anh giải trí, hết thích rồi lại bỏ. Em thật sự đau lòng lắm , muốn khóc nhưng không ra một giọt nước mắt nào hết, có lẽ tự bản thân em thấy không đáng khi phải rơi nước mắt vì anh. Biết anh như vậy nhưng tại sao tình cảm của em dành cho anh dường như vẫn không hề thay đổi. Em đúng là một con ngốc, ngốc đến nỗi tự chán ghét bản thân mình vô cùng. Em ước cho thời gian quay trở lại, trở về thời gian mà em chưa quen anh để em vẫn la một con bé vô tư, không cần suy nghĩ, cung không phải đau khổ khi biết mình bị lợi dụng như vậy. giờ em cứ tưởng tượng anh và con bé đó đang trong phòng làm những việc gì la time m lại đau nhói. Giờ thì em đã hiểu, hiểu hết rồi, em sẽ cố gắng quên anh thật nhanh, sẽ không nghĩ về anh nữa va em tự hứa với chính bản thân mình là sẽ không bao giờ rơi một giọt nước mắt nào vì anh nữa. anh chính là loại người mà em ghét nhất trên đời- lợi dụng tình cảm của người khác. Giờ em chỉ mong mình bị mất trí nhớ để quên anh di, quên đi một kẻ lừa tình, đã lừa dối tình cảm của một con bé ngốc mới biết yêu như em. Tại sao không phải là người khác mà là em chứ ?
NGÀY 26/6/2010
Em tự nhủ phải quên được anh nhưng dường như đó là điều khó khăn vô cùng. Cứ mỗi lần nghĩ tới lúc anh và con bé khác đang âu yếm nhau là tim em đau lắm, thật sự là rất đau. Em thật ngây thơ, cứ nghĩ khi mình yêu ai đó thật lòng, thì mình sẽ được đáp lại bằng một tình cảm chân thành, nhưng bây giờ em mới hiểu, đó chỉ là những suy nghĩ non nớt và nông cạn của một con bé mới biết yêu như em. Nhiều lúc em tự nói rằng ngay cả diễn viên hay ca sĩ, những người xinh đẹp và tài giỏi như vậy còn có lúc bị thất tình, huống chi là một con bé tầm thường như em. Nhưng suy nghĩ vẫn chỉ là suy nghĩ, còn con tim thì khác, lúc nào nó cũng nhớ về anh hết đó. Không hiểu tại sao có lúc em cảm thấy nhớ anh, nhưng có lúc lại hận anh vô cùng, hận anh đến nỗi em không muốn nhìn thấy mặt anh thêm một lần nào nữa. Không biết khi nào vết thương trong tim em mới được chữa lành, nhưng chắc chắn là nó sẽ để lại một vết sẹo rất lớn.
Em sẽ cố gắng quên anh thật mau và kể từ bây giờ trong cuộc sống của em, cũng như trong những tâm sự này sẽ không bao giờ có hình bóng của anh nữa. Em sẽ giữ mãi những hình ảnh đẹp của anh trong lòng và sẽ giữ mãi những hình ảnh đẹp của 2 đứa mình dù tất cả điều đó chỉ là gian dối.
NGÀY 30/6/2010
Vậy là con bạn thân mình cuối cùng cũng siêu lòng thằng T, chấp nhận tình cảm của nó. Mà như vậy cũng đúng mà, thằng T tốt với nó như vậy, quan tâm lo lắng cho nó như vậy, mình là người ngoài mà còn thấy ghen tị nữa kìa. Chắc số mình sau này không sung sướng như nó vậy đâu, tại mình không đẹp, cũng không dễ thương, tìm được người chung thủy như vậy lại càng khó hơn. Mình cũng là con gái mà, muốn có một người nào đo yêu thương mình thật sự, nhưng ước mơ đó dường như xa vời lắm. tự nhiên sao mình thấy ghen tị với những đứa xung quanh mình ghê, đứa nào cũng tìm được cho mình một nửa, chỉ còn lại một mình mình là cô đơn. Bây giờ mình mới thấy câu CHẬM MÀ CHẮC là đúng. Con bạn mình bây giờ mới chấp nhận thằng T, nhưng nó đã tìm được một người yêu thương nó thật sự. Còn mình thì………….Là bạn, đáng lẽ ra mình phải chúc mừng nó mới đúng chứ, nhưng thật sự trong suy nghĩ của mình, mình không hề muốn nó có bồ một tí nào. Học trên tp đã 3 năm , mình chỉ có nó là bạn thân nhất, hai đứa có chuyện gì cũng tâm sự với nhau hết đó, bây giờ nó có bạn trai rồi, chỉ còn có một mình mình à, không biết những tháng ngày sắp tới sẽ ra sao nữa, chắc sẽ buồn lắm đó. Mình thật sự không dám tưởng tượng nữa. Có phải như vậy là mình quá ích kỉ hay không? Hay là tại vì quá ích kỉ mà mình có hậu quả như vậy ?




Email Blog Entry